Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2009

Những cái chạm tay hạnh phúc

Hạnh phúc có thể nghe được không? Tôi nghĩ là có thể. Nằm vắt vẻo trên võng, vừa ăn hoa quả vừa nghe bà kể chuyện, đó là hạnh phúc thời thơ ấu của tôi..
Mỗi lần cảm thấy mình không hạnh phúc, tôi đều nghĩ về các em ở mái ấm Bừng Sáng, Nhật Hồng, và tự hỏi: "Sao mình không hạnh phúc khi còn nhìn thấy những tia nắng sớm? Sao mình không hạnh phúc khi có thể nhìn thấy gương mặt của những người yêu dấu? Sao mình không hạnh phúc khi có thể xem hoạt hình hay người mẫu xúng xính trên tạp chí?" Nghe tầm thường quá đỗi, đúng không? Nhưng những điều tầm thường ấy lại là những điều tuyệt diệu đối với các em - những đứa trẻ khiếm thị. Thế thì sao tôi có thể cho là mình bất hạnh. Tôi vẫn đang hạnh phúc đấy thôi.

Hạnh phúc có thể nghe được không? Tôi nghĩ là có thể. Nằm vắt vẻo trên võng, vừa ăn hoa quả vừa nghe bà kể chuyện, đó là hạnh phúc thời thơ ấu của tôi. Khi lớn lên, tôi nghe thấy hạnh phúc đơn giản hơn nhiều. Bật radio và đắm mình trong điệu nhạc mình yêu thích, hay trùm mền nghe kể chuyện đêm khuya, thế là sung sướng lắm rồi. Những khi dỏng tai nghe tiếng dế rộn ràng, lắng nghe tiếng mưa rỉ rả, tiếng khúc khích của bé nhóc trong nhà, tôi thấy thật thanh bình và hạnh phúc.

Hồi nhỏ, tôi là đứa trẻ rất kén ăn. Khi dụ tôi ăn cơm, mẹ luôn dọa “Con không ăn mẹ cho bé Tủn nhà bà Tám hết”. Tất nhiên tôi vẫn không ăn, vì tôi nghĩ chén cơm đó có là gì, lúc nào chả có cơm khi tôi muốn chứ. Sau này lớn lên, tôi mới nhận ra mình hạnh phúc đến dường nào khi ngày ngày được nếm cơm ngon gạo dẻo. Ở vùng đất Châu Phi xa xôi có hàng triệu đứa trẻ chết dần chết mòn vì đói khát. Ở những miền quê hẻo lánh trên đất nước Việt Nam cũng có hàng ngàn người mơ đến bữa cơm ngon. So với họ, tôi có hạnh phúc không? Chắc chắn là có rồi. Tôi đang hạnh phúc.

Khi tôi ngửi được mùi hoa sứ trước nhà, tôi biết mình đang hạnh phúc. Khi tôi ngửi được món cá kho từ nhà bếp của mẹ, tôi biết mình rất hạnh phúc. Khi tôi ngửi được mùi bùn đất vẳng lên từ những cánh đồng sau trận mưa đêm qua, tôi biết rằng mình vô cùng hạnh phúc. Hạnh phúc vì được tận hưởng một cuộc sống bình yên với gia đình, người thân. Hạnh phúc vì trái tim vẫn còn cảm được, vẫn rung động được trước những thân yêu yên ả của làng quê sông nước. Đấy, tôi hạnh phúc như thế đấy.

Tôi đã buồn khi thấy cậu tay trong tay với người ấy. Tôi không thể chạm vào tay cậu. Nhưng không có nghĩa tôi sẽ không chạm tay vào hạnh phúc? Chạm vào làn da mịn màng và non nớt của đứa bé sơ sinh, tôi hạnh phúc vì cảm nhận một hình hài bé nhỏ, một sinh linh kỳ diệu vừa góp mặt với đời. Chạm vào vai nhỏ bạn thân khi nó đang thút thít như truyền sang nhỏ lòng dũng cảm và kiên quyết, tôi thấy mình thật có ích và hạnh phúc. Ôm chầm để chúc mừng mẹ trong ngày 8.3, tôi nghĩ mình quá hạnh phúc khi có mẹ ở bên. Với những cái chạm tay, tôi tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.

Thế đấy , bạn có đồng ý với tôi không? (st)

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2008

Kỷ niệm đẹp !!

Hè năm ấy, một chiều, nhỏ đạp xe lang thang…rồi…vô thức, đến ngay nơi nhỏ và hắn gặp nhau lần đầu tiên, cũng là nơi nhỏ phát hiện mình “cảm” hắn…
Ngày ấy, mới vào lớp 10, nhỏ thầm hứa với lòng sẽ chẳng thèm “rung rinh” trước một tên nào cả.
Nhỏ “thất bại” suốt thời cấp 2, vậy là đủ! Không biết có phải do sở hữu làn da nâu “phây-sờn”, 3 nốt ruồi xếp thành đường chéo trật tự, mắt một-mí-rưỡi, mũi-cà-chua, môi-châu-Phi…hay không…mà nhỏ thực hiện được lời hứa đó hơn…3 tháng!

Kể ra thì nhỏ cũng đã “vượt lên chính mình” lắm ấy chứ, bao nhiêu là kẻ-đủ-tiêu-chuẩn-4G của nhỏ: đẹp giai, con nhà giàu, học giỏi, ga-lăng, thế mà nhỏ chỉ “ghé mắt trông ngang” rồi (cố) coi như…bồ tèo! Mà bọn nó cũng thế, coi nhỏ như bồ tèo cùng giới, oánh nhau, kí đầu, thi xếp máy bay, tắm mưa, rượt nhỏ chạy khắp lớp, ra cả sân trường…Riết rồi, chả biết từ lúc nào, nhỏ được bọn nó “đặc cách” cho “miễn nhiễm” mấy vụ xì-căng-đan-tình-củm, “virus iu”. Nhiều đứa con gái ganh tị với nhỏ. Còn con trai lớp khác thì cứ tưởng nhỏ có “gì gì đó” với bọn nó, nên cũng chẳng đứa nào dám rớ…
Tưởng đâu, trời đất yên bình, nhưng…“mấy ai biết được chữ ngờ”.
Bọn con trai rủ nhau đi chơi 20.11, nhỏ biết được “tin mật”, nhất quyết không chịu để bọn nó vui một mình, vậy là đi lan truyền khắp lớp, lôi kéo, rủ rê…Nhưng đến hôm xuất phát, chỉ có 4 đứa con gái “tháp tùng” hơn 20 tên, trong đó có hắn. Hắn đứng lẫn giữa những tên 4G lớp nhỏ, hòa trộn, nhưng nổi bật. Vẻ mặt bất cần đời, đôi mắt đầy giễu cợt, cử chỉ, lời nói lạnh lùng, đưa mắt về hướng nhỏ vừa đến, làm như nhỏ là hạt bụi không bằng…“Cà chớn!” - nhỏ nhủ thầm.

Mấy tên bạn nhỏ (và cũng là bạn hắn) rủ hắn đi chơi, chở hắn đến chỗ hẹn, nhưng nhất quyết không chịu cho đi chung xe nữa, mà chuyển giao hắn cho bọn con gái! Và nhỏ, là ứng cử viên sáng giá nhất đã đắc cử. “Lên đi” - nhỏ càu nhàu. “Chở cho” - hắn đáp, cụt ngủn. Ừ, thì chở, có chết ai đâu. Nhỏ ngồi sau lưng, gió đưa mùi thơm trên người hắn thoảng qua mũi, nhỏ phán trong bụng: “Điệu!”. Trưa nắng, áo hắn đẫm mồ hôi, nhỏ lại không phải nhẹ như bóng bay, thế mà chẳng thấy thở than một tiếng. Nhỏ hỏi: “Mệt hông?”, hắn không trả lời. Nhỏ hỏi tiếp, cố phá tan sự yên lặng: “Còn xa hông? Gần tới chưa?”. Lần này, nhỏ thu được 4 chữ: “Xa lắm, còn lâu”. Người đâu mà tiết kiệm thế không biết! Nhỏ ghét, chẳng thèm nói chuyện với hắn nữa…

Mẹ của tên bạn trong lớp, có vẻ là gần nhà hắn, thấy hắn chở nhỏ, giảm ga, quay qua hỏi hắn tên quí tử đâu không quên nhìn chằm chằm vào mặt nhỏ. Hắn đáp, lễ phép, và lịch sự đến lạ. Khi nhỏ nghe tiếng xe xa dần, hắn hăm dọa: “Chết rồi, thế nào mẹ nó cũng méc mẹ H. cho coi, sợ hông?”, “Gì phải sợ, có biết con nhà ai đâu mừ méc. Ủa? Mừ méc chiện gì?”- nhỏ cố nói cứng. “Chiện con trai chở đi chơi”, “Xời iii…ii…..i”- nói thế, nhưng…nhỏ lo thiệt, thế này thì “tình ngay lí gian” rồi còn gì…

Đến nơi, nhỏ bị bọn trong lớp chọc ghẹo, ghép đôi linh tinh, cũng tại hắn chạy chậm quá, tuột lại tuốt mù phía sau bọn nó, để bây giờ bọn nó tuyên bố hắn và nhỏ “tâm sự” với nhau…Hôm ấy, qua cầu khỉ, nhỏ sợ té, thế là hắn cố giữ cho cái cây không đung đưa để nhỏ qua…Nhỏ cảm kích hắn bao nhiêu thì khi hội con trai thi bơi ra xa bờ, hắn cởi áo cái phịch, đưa cho nhỏ trước mấy chục con mắt tò mò, nghi hoặc, bảo: “Giữ dùm nha”, nhỏ ngại ngùng, xấu hổ, và ghét hắn bấy nhiêu. Nhỏ có mắc nợ gì với hắn đâu, khi không gieo tiếng ác cho nhỏ!

Từ hôm ấy, hắn hay lên lớp nhỏ chơi với tụi con trai, mà có lẽ trước đây hắn cũng có lên, nhưng không nhiều, và không được nhỏ để ý, thế mà bọn kia cứ đồn đãi hắn lên là vì nhỏ! Lớp hắn dưới đất. Lớp nhỏ trên lầu. Hai dãy đối diện. Nhỏ nhận xét: Tên này không điên thì là quá rãnh! Điên 1 mình, rãnh 1 mình, nhỏ chả quan tâm, nhưng hắn làm nhỏ liên lụy, bị đem ra làm đề tài bàn tán suốt…Rồi…những ngày hắn không ghé lớp nhỏ, có một người bắt đầu chờ đợi, mong ngóng…

Lần thứ 2 nhỏ đi chơi với lớp, hắn cũng theo, nhưng hắn đi xe riêng…Không ai nhờ vả, tự nhiên, nhỏ thấy buồn. Lạ! Mà nhỏ cũng ghét bọn trong lớp ghê, cứ soi mói hắn với nhỏ hoài, làm nhỏ chẳng nói được câu nào với hắn…Một phần, nhỏ nghĩ, hắn cũng đang quan tâm tới nhỏ lắm lắm. Một phần, nhỏ tự ti: “Chắc là nhỏ tưởng bở í mà!”. Vì thật ra, nhỏ đâu phải là thầy bói, làm sao biết được hắn nghĩ gì cơ chứ. Ngốc thật! Nhỏ tự biên, tự diễn, rồi cười bâng quơ. “Mày hâm à?” - tên bạn làm nhỏ giật mình.

Gần chia tay nhau về, nhỏ xách giày ra biển, một mình. Về nhà mà cát đất đầy thế này, thể nào cũng bị mẹ phát hiện là đi chơi chứ chẳng phải xuống nhà thầy gì ráo trọi - nhỏ nghĩ. Nhỏ đi được nửa đường thì hắn và bọn con trai ôm banh đi về hướng ngược lại. Nhỏ vờ như không thấy, đi tiếp…Gió biển luồn vào tóc nhỏ, mát rượi… Nhỏ quay lại…Là hắn! Hắn ngay sau lưng, đang nhìn nhỏ…Làm gì thế nhở? Chả biết!...“Vào hông? Ở đây chi dzậy?”, hắn bước theo nhỏ, cười vu vơ, trông vẫn lạnh…nhưng…nhỏ đang…“rung rinh”…

Hè năm ấy, một chiều, nhỏ đạp xe lang thang…rồi…vô thức, đến ngay nơi nhỏ và hắn gặp nhau lần đầu tiên, cũng là nơi nhỏ phát hiện mình “cảm” hắn…Đang nghĩ vẩn vơ, xui xẻo thay, xe nhỏ bị đứt sên, chắc là từ đầu hè nhỏ bỏ xó nó, bây giờ nó trả thù nhỏ. Nhỏ nhìn quanh, tìm 1 cái nhà ở vùng này đã khó, nói chi đến tiệm sửa xe. Đành dẫn bộ, mà đến 3-4 cây số chứ có phải ít đâu, dép nhỏ phản kháng, đứt quai…Bỗng nhiên, mây đen kéo tới, trời đổ mưa. Nhỏ thấy sợ! Rồi, nhỏ nghĩ đến hắn. Thế là, nhỏ phone bảo hắn đến, hắn kêu nhỏ chờ. Nhỏ chờ, co rúm người vì lạnh, giữa cơn mưa, trời tối đen, mặc cho nước mưa tạt vào mặt, rát buốt…Nửa tiếng…1 tiếng…2 tiếng…mưa vẫn chưa dứt…hắn không đến...nhỏ chân không bước trên con đường đá đỏ…đơn độc…

Nhỏ phone, hẹn gặp hắn ở trường, hắn “ừ” rồi để nhỏ chờ thêm một lần nữa. Ngày ngày, đối mặt ở trường, nhỏ lơ hắn, nhỏ cố coi như hắn chưa từng tồn tại, không nhìn mặt hắn, không nói với hắn 1 lời nào nữa. Hắn qua lớp nhỏ, chỉ khác 1 điều, nơi nào có hắn, thì không có nhỏ.
Gần 3 năm trôi qua, hắn vẫn nợ nhỏ một lời giải thích…
Tình yêu đầu tiên của nhỏ như thế đấy, chẳng đầu, chẳng cuối, nhưng day dứt nhỏ hoài không thôi. Nhỏ muốn hòa với hắn, nhưng vẫn chưa có cơ hội… (st)

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2008

Nhật ký một đôi dép

Đã ba tháng rồi, kể từ ngày cậu chủ mua chúng tôi về. Ngày chúng tôi ra mắt cả nhà, ai cũng khen nức nở. Họ khen cũng phải bởi chúng tôi gần như sinh ra là để dành cho nhau. Một cặp trời sinh, đúng theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng của nó. Cậu chủ xem ra có vẻ rất hãnh diện về chúng tôi. Mua về không dám đi ngay, cứ mân mê, ngắm nghía mãi không thôi. Phải thực sự yêu quý chúng tôi đến thế, cậu chủ mới dành một sự quan tâm đặc biệt, dĩ nhiên, chúng tôi luôn luôn tự hào về điều này.

Tên tôi là Dép Trái, rất đơn giản vì tôi là chiếc dép do chân trái “sở hữu”. Cậu chủ là người đặt tên này cho tôi, một cái tên rất mộc mạc, giản dị và ý nghĩa nữa. Thường thì người ta ai cũng thuận bên phải nên bên trái luôn luôn mặc cảm là bị “phân biệt đối xử”. Không ai khác chính anh Tay Trái và cậu Chân Trái nói với tôi điều này. Anh Tay trái thì than phiền rằng anh có quá ít “đất” để diễn, bởi làm việc gì, dù nặng nhọc đến mấy, cậu chủ cũng ưu tiên cho anh chàng Tay Phải hào hoa bên kia đảm nhiệm. Đấy là còn chưa kể những công việc đòi hỏi sự khéo léo, tỉ mỉ thì có lẽ không đến lượt cánh “đập niêu không vỡ” này. Chân Trái cũng không phải là ngoại lệ, nhưng ít ra còn khá khẩm hơn Tay Trái bởi một lẽ dĩ nhiên, con người ta không thể đứng chỉ bằng một chân. Thế nhưng những lúc cậu chủ đá bóng, chạy đà, nhảy xa, nhảy cao… hắn cũng ấm ức ra trò. Còn Dép Trái tôi ư? Xin thưa rằng chúng tôi hoàn toàn bình đẳng trước “pháp luật”. Thoạt tiên nhìn có vẻ chúng tôi là những cặp song sinh. Nhưng họ nhà giầy dép chúng tôi vốn như thế mà. Nếu không giống nhau như hai hột nước, có lẽ đó không phải là một đôi, mà chỉ là một cặp-cọc-cạch mà thôi. Quả thật ngay từ giây phút đầu tiên được biết “người bạn đồng hành” trong suốt cuộc đời của mình là ai tại xưởng chế tạo giầy dép, tôi đã bị “tiếng sét ái tình” đánh trúng tim rồi. Nàng thật đẹp và lộng lẫy với bộ “váy áo” đen tuyền, điểm những đường line màu xanh dương, càng tôn thêm một vẻ đẹp kiêu sa, huyền bí. Nhưng điều khiến trái tim tôi bị đánh gục chính là một tâm hồn rất trong sáng, ngây thơ, giàu tình cảm và lãng mạn. Tôi, một gã trai mới ra lò, còn chưa biết mùi vị cuộc sống bên ngoài ra làm sao, kinh nghiệm sống, sự từng trải như thế nào, mà đặc biệt lại chẳng có một chút tài cán gì, thế mà lại có được một diễm phúc tuyệt vời là có một thiên thần ở bên cạnh sóng đôi, hỏi còn gì bằng nữa. Đám bốt, giầy da, sục, ủng, giầy thể thao, dép tông… cứ gọi là phát ghen lên được khi nhìn chiếc “xe hoa” chở chúng tôi diễu qua mặt bọn chúng. Chính vì vẻ đẹp trời phú đó, chúng tôi được vinh dự đứng trên “bục danh dự” của quầy hàng trưng bày sản phẩm để thiên hạ tha hồ trầm trồ, thán phục. Và cho đến một buổi sáng đẹp trời cách đây gần 90 ngày, chúng tôi đã lọt vào mắt xanh của cậu chủ và “cặp trời sinh” cuối cùng cũng đã có một danh phận.

Những ngày nắng đẹp, êm ả rồi cũng dần dần qua đi. Những lời khen, trầm trồ, thán phục của bạn bè dành cho cậu chủ cũng vơi dần. Đó là một trong những giai đoạn khắc nghiệt nhất mà chúng tôi phải trải qua. Thời tiết thay đổi đột ngột, mới đó mà đã chuyển mùa, mưa rơi nặng hạt suốt cả ngày. Mưa trắng trời trắng đất. Mưa không ngớt, cả đất trời tưởng chừng như chỉ còn tồn tại màu trắng mờ đục của làn nước mưa. Đó cũng là nguyên nhân gây nên cảnh ngập lụt trong bụi bẩn, rác rưởi đường phố sau những ngày nắng hanh. Đất cát, bụi bẩn quyện với nước mưa tạo thành một thứ bùn đặc sệt, quánh lại. Kẻ thù của chúng tôi chính là đây. Dĩ nhiên đã mang thân phận giày dép thì phải gánh chịu những thử thách khắc nghiệt như vậy để bảo vệ cho cơ thể của cậu chủ, mà cụ thể là gã Chân Trái hom hem, hay bị cảm cúm kia; nhưng điều tồi tệ không thể tránh khỏi là chúng tôi đã không còn nhận ra chính mình nữa. Lớp đất bùn đặc sệt đã phủ lấp hoàn toàn diện mạo khiến chính cậu chủ còn ghê sợ khi sử dụng. Khác biệt hoàn toàn so với những tình cảm mà chúng tôi nhận được chỉ cách đây không lâu. Tuy bị bỏ rơi, không còn được là phương tiện đi lại số một của cậu chủ, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ bất cứ khi nào cậu chủ cần đến, bởi điều an ủi duy nhất là chúng tôi vẫn còn được ở bên cạnh nhau, cùng sát cánh bên nhau vượt qua những khó khăn, thử thách.

Nhưng rồi, vào một buổi chiều mưa tầm tã, cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến. Dòng nước đục ngầu đã vô tình cuốn trôi đi người bạn đời thân thiết nhất của tôi, người đã luôn bên cạnh tôi cùng sẻ chia ngọt bủi. Tình huống khá bất ngờ, đến nỗi khi cậu chủ nhận ra, tất cả đã quá muộn. Dòng nước quái ác đã cuốn phăng đi tất cả, cuốn phăng đi biết bao kỉ niệm đẹp của những ngày chúng tôi ở bên nhau. Sau hôm đó, Dép Trái tôi, dĩ nhiên đã không còn giá trị sử dụng nữa, nhưng cậu chủ không nỡ vứt bỏ nên đã dành một góc nhỏ trong chiệc kệ để giày dép làm nơi an nghỉ cho tôi. Nhưng không hiểu sao trong tôi vẫn còn một niềm tin vô cùng mãnh liệt. Niềm tin một cách mù quáng rằng, một ngày kia, nàng Dép Phải sẽ trở về bên tôi. Tôi tin là như vậy, tôi tin vào linh cảm của mình, tin vào sự mách bảo của trái tim… (st)

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2008

Sự tin tưởng


Để trở thành một người đáng tin tưởng, không quá khó, đúng không bạn?
Tâm sự là nhu cầu hết sức cần thiết giúp mọi người hiểu, thông cảm và sẻ chia với nhau trong cuộc sống.

Nhưng để giành được tình cảm tin cậy của mọi người khi tâm sự với mình, bạn hãy chú ý một số điều sau:

- Không quá tò mò vào tâm sự riêng của người khác. Chia sẻ không có nghĩa là bằng mọi cách bạn muốn biết tất cả những điều riêng tư của người khác để thoả mãn trí tò mò của mình. Cho dù thân thiết đến đâu nhưng bạn cũng cần tôn trọng và không can thiệp quá sâu vào nỗi niềm riêng của họ. Nếu người ta có tâm sự khó nói, muốn giải toả tâm trạng nặng nề giúp người đó, bạn hãy gợi mở nhẹ nhàng và tế nhị để người đó cảm thấy thoải mái khi tâm sự với bạn. Còn nếu như người ta không muốn nói ra, bạn cũng đừng vì thế mà cảm thấy khó chịu và cho rằng người ta không tin tưởng bạn. Ai cũng cần có một “khoảng lặng” riêng trong tâm hồn, không phải điều gì cũng dễ giãi bày ra cho người khác biết. Tránh tình trạng hỏi dồn dập như “ép cung” để bắt người ta phải nói ra tất cả mọi điều với bạn.

- Biết cách “bảo mật” những tâm sự nghe được. Khi được ai đó tin tưởng gửi gắm niềm tâm sự, bạn hãy lắng nghe chân thành và cũng cần biết giữ kín những điều được nghe. Đó là thái độ tôn trọng hết sức cần thiết đối với người đã tâm sự với bạn. Đừng mang những điều bạn đã nghe được để đi bàn tán hoặc “buôn dưa lê” với người khác nữa ngoài cuộc. Nếu không muốn mình trở thành kẻ ba hoa đáng ghét và bị mất lòng tin thì bạn hãy biết “bảo mật” những điều nghe được. Bạn nhớ nhé, người ta có hai cái tai để lắng nghe nhưng chỉ có mỗi một cái miệng để nói nên đừng nhiều lời, đặc biệt là đối với tâm sự riêng của người khác thì càng cần phải biết giữ kín.

- Biết cách chia sẻ. Khi người ta đang giãi bày tâm sự, cách tốt nhất là bạn hãy yên lặng lắng nghe một cách chân thành, tránh tình trạng nói chen ngang thao thao bất tuyệt hoặc nóng nẩy bình luận. Người có tâm sự nhiều khi chỉ cần có người lắng nghe mình để lòng thanh thản, nhẹ nhàng hơn nên người ta cũng đâu cần bạn phải quá nhiều lời. Một cái nắm tay, ánh mắt đồng cảm…thể hiện được nhiều hơn những lời nói chen ngang không đúng lúc đấy bạn ạ. Hãy tỏ ra là một người tế nhị và khách quan khi lắng nghe tâm sự của người khác. (st)